TÌNH YÊU
Just another WordPress.com weblog

Qui luật tình yêu!

Ba hành khách cùng đi trên một chuyến tàu tới ga Tình yêu: Sòng phẳng, Ích kỷ và Vị tha. Cả ba đều mang theo mình hai gói đồ: Nhận và Cho, nhưng độ nặng nhẹ khác nhau:

Sòng phẳng: Cho = Nhận
Ích kỷ: Cho < Nhận
Vị tha: Cho > Nhận

Trong lúc rỗi rãi ba người tán gẫu về hành lý của mình. Sòng phẳng lên tiếng:

– Tôi thấy hành lý của các anh lệch lạc, thật khó mang theo. Còn tôi luôn cân đối Cho và Nhận nên mang đi dễ dàng.

– Anh làm thế nào cho cân được? Ích kỷ hỏi.

– Thì tôi phải tính chớ. Tôi chỉ cho đi khi tôi chắc có thể nhận về một lượng tương đương. Cho không hay nhận không của ai cái gì, tôi đều không thích. Tính tôi là vậy, không muốn mắc nợ hay mang ơn.

Ích kỷ:

– Anh nói nghe như thể đi mua hàng vậy: Tiền nhiều mua được nhiều, tiền ít mua được ít, không tiền không mua. Nhưng tình cảm đâu thể đong đếm theo cách đó.

Sòng phẳng cười phá lên, rung cả hai vai. Ích kỷ ngạc nhiên:

– Tôi nói vậy không đúng à?

– Quá đúng là khác. Tôi chỉ buồn cười là trông 2 gói hành lý của anh bên Cho thì nhẹ bên
Nhận thì nặng, vậy mà anh cũng nói được câu đó.

Ích kỷ nhìn lại 2 gói đồ của mình, gật đầu. Sòng phẳng thoáng bâng khuâng:

– Không phải lúc nào tôi cũng sòng phẳng cả đâu. Có những người cho tôi nhiều mà tôi không cho lại được là mấy. Ví như tình yêu cha mẹ cho tôi gần như vô hạn, chẳng kể tôi có đáp lại hay không. Vậy là tôi Nhận nhiều hơn Cho. Với con cái thì tôi Cho chúng nhiều hơn Nhận về. Cũng nhờ có sự bù trừ như vậy mà 2 gánh hành lý của tôi thường cân nhau.

Ích kỷ tán thành:

– Tôi thấy kiểu hành lý của anh giờ đang thịnh hành. Nhiều người thích sòng phẳng cả trong tình yêu theo kiểu: “Ông rút chân giò, bà thò chai rượu”.

Sòng phẳng trầm ngâm:
– Đôi khi tôi cũng không thích sống thế này đâu. Luôn phải tính toán nhiều – ít, luôn phải dừng gánh để sẻ từ bên này sang bên kia. Tôi thấy mệt mỏi và nhiều lúc trống rỗng, vô cảm.

Ích kỷ:

– Tôi cũng giống anh, luôn phải so đo tính toán. Nhưng tôi phải tính sao cho Nhận về mình nhiều hơn. Tôi chỉ thích nghĩ cho mình thôi mà.

– Nhận nhiều như thế anh có hài lòng không? Sòng phẳng hỏi.

– Chả mấy khi tôi vừa lòng. Tôi luôn canh cánh trong lòng: Mình có bị mất mát gì không? Cho như thế có nhiều quá không?

– Anh có người yêu không?

– Có chứ. Tôi rất yêu người yêu tôi là đằng khác. Nhưng tôi luôn lo sợ. Tôi sợ mình cho nhiều quá lỡ tình yêu bỏ tôi đi thì tôi chẳng được gì. Tôi không muốn nhận về tay trắng. Đó là nỗi ám ảnh của tôi.

Tàu qua cầu vượt sông Âu Io. Tiếng xình xịch của đầu máy át lời tâm sự của Ích kỷ. Qua khỏi cầu, tiếng ồn dịu lại, Ích kỷ và Sòng phẳng lúc này mới nhớ tới người bạn đồng hành thứ ba. Vị tha nãy giờ vẫn yên lặng lắng nghe. Khi thấy hai bạn hướng mắt về mình mới khẽ khàng cất lời:

– Hai anh đều có lý lẽ của mình. Lập luận của anh Sòng phẳng thuần túy là của bộ óc, không có mấy liên hệ đến trái tim. Chính vì vậy anh luôn thấy căng thẳng, mỏi mệt và đôi khi trống rỗng. Còn anh Ích kỷ yêu ghét rõ ràng, nhưng tình yêu của anh là “vì mình, cho mình”. Bởi yêu mình quá mà anh thường trực lo sợ. Tôi nói vậy có phải không hai anh?
Ích kỷ và Sòng phẳng đang mải nghĩ ngợi nên không trả lời. Vị tha nói thêm:

– Anh Sòng phẳng nói đúng: Hành lý của tôi không cân – Cho nhiều hơn Nhận. Ấy là vì tình cảm xuất phát tự đáy lòng thì rất chân thành và giản dị. Nó thấy rằng Cho là lẽ tự nhiên, không gì vui bằng làm cho người mình thương yêu được hạnh phúc. Niềm vui khi dâng tặng làm vơi gánh nặng của tôi, cho tôi sự thanh thản, đủ đầy.

– Đủ đầy? Sòng phẳng và Ích kỷ cũng thốt lên. Cho là mất chứ, cho nhiều thì phải còn ít đi mới phải.

Vị tha mỉm cười:

– Đấy là về mặt vật chất, là quy luật trong Toán học thôi. Quy luật của tình yêu thì khác.
Lát nữa đến nơi, tôi sẽ chỉ cho các anh.

Ích kỷ và Sòng phẳng nhìn gánh hành lý của Vị tha, lại nhìn hành lý của mình, lòng chưa hết băn khoăn. Cũng vừa lúc tàu đến ga Tình yêu. Tàu chạy chậm dần, chậm dần rồi dừng hẳn.

Ngước nhìn vào sân ga, Sòng phẳng và Ích kỷ đều trông thấy dòng chữ có nội dung Vị tha vừa nhắc đến. Hai người rất đỗi ngạc nhiên vì họ đi trên chuyến tàu nhiều lần, đến ga Tình yêu đã nhiều mà chưa bao giờ thấy hàng chữ đó. Thực ra quy luật của Tình yêu luôn có ở đó, nhưng chỉ những ai có trái tim nhạy cảm mới thấy và thấu hiểu.

Bạn thân mến, tôi sẽ không nói hàng chữ trên sân ga Tình yêu nói gì vì tôi chắc bạn cũng đoán ra được. Để kết thúc câu chuyện, tôi chỉ xin tiết lộ về những người sẽ đón 3 hành khách của chúng ta cùng hành lý Cho và Nhận của mỗi người: Đón Sòng phẳng là Khô khan, Ích kỷ sánh đôi cùng Bất an và người đón đợi Vị tha chính là Hạnh phúc.

Advertisements

2 phản hồi to “Qui luật tình yêu!”

  1. Theo tôi để có được lòng vị tha ở con người cần có quá trình với các điểm căn bản như Giaó dục+Gia đình+Tôn giáo như Phật giáo..được hấp thụ và hoạt động từ tuổi nhỏ để có được lòng thương người và biết hy sinh lâu dần thành tập tính biết quan tâm và sống cho người khác nữa bắt đầu từ điều biêt đau nổi đau của kẻ khổ,ý thức sinh lảo bệnh tử;thành trụ hoại không đến vô đắc,vô sỡ vv-Từ đó kết luận là-Gia đình,giáo dục,tôn giáo qua quá trình tạo nên tập tính mới tạo được tính cách chủ quan trong con người trước hoàn cảnh bên ngoài,thành tính cách ứng xử có tâm-tấm lòng và sự thông cảm mới đến với tính vị tha chứ không thể nghe một câu chuyện như trên mà đạt được-với người đã có sẳn tấm lòng thì tự người đó đã biết khi cho là đã được nhận,được cho đã là hạnh phúc,vì niềm vui tự thân ;còn kẻ ích kỷ đến mức mù quáng thì không phải tình cờ mà người đời có câu chưa thấy quan tài chưa rơi lệ nên làm người khó lắm,đào tạo được người hay,người tài không dễ ,để có được một xã hội có nhiều người tôt là mơ ước nhưng cần phải có nền tảng cần thiết,đảm bảo và lâu dài -là quá trình nhiều ngàn năm chứ không dễ hình thành và đã từng được thiết lập nhưng lộn xộn,điên đảo như hiện nay càng khó nữa…người xưa có câu:ngôn dị hành nan,nên mới khó chứ hư thì dễ,xây khó chứ phá có bao lâu-có lương tri mới biết lương tâm cho nên phải bắt đầu từ giáo dục,từ lúc con người còn chập chửng và đau là sức một vài người không làm nổi (chỉ thể hiện mình trong hoàn cảnh hay chừng mực cho phép mà thôi),thử xem mô hình các trường học của Nhật bản và Thái Lan,có lẽ nhiều thập niên qua người ta đã rut ra được những cái hay và cần để chuẩn bị cho các thế hệ tương lai từ trường học….

  2. Tình người cao nhất là tình yêu và tình yêu không chỉ có lòng vị tha ,cần một tâm hồn cao cả và nhiều màu sắc nữa và chính trải qua bao biến động thăng trầm của đời người mới thấy hết được ý vị ( quan trọng có tính nền tảng ở ta vẫn là giữa hai người có nhiều chử đồng mới mong lâu dài..)tôi nhớ mãi câu nói của A.TOLSTOI ở cuối tập 1-Con Đường Đau khổ..Năm tháng sẽ qua đi,chiến tranh sẽ kết thúc và những cuộc CM cũng sẽ thôi gầm thét..Bên tôi còn lại bất diệt tấm lòng em dịu dàng trìu mến và chan chứa tình yêu thương…còn để có Hạnh phúc ư cứ sống tốt đi dẫu sao sống đẹp đã là phần thưởng chứ trong cuộc đời vô thường này không lường hết nổi và hai chử này cũng đã tốn quá nhiều giấy mực rồi !


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: