TÌNH YÊU
Just another WordPress.com weblog

Tháng 12
20

Bong binh bong! Bong binh bong! Gíang Sinh đến rồi! Chúng ta cùng cầu chúc cho nhau một Giáng Sinh ngập tràn yêu thương và đầy ắp tiếng cười nhé!

Chúc mọi người nhận được nhiều món quà dễ thương trong đêm Noel

Tháng 1
01

Thay vì cho phép những phiền nhiễu, thất vọng và khó khăn theo bạn đến năm mới, hãy thực hiện những thay đổi dưới đây để vợ chồng gắn bó với nhau hơn trong năm mới.

Dành ưu tiên cho bạn đời

Vợ/chồng bạn nên có quyền ưu tiên ngang bằng với bọn trẻ. Bọn trẻ cần biết rằng cha mẹ chúng yêu nhau nhiều như yêu chúng. Điều này sẽ giúp con cái bạn cảm thấy được an toàn hơn.

Cẩn trọng với từng câu nói

Điều này nói dễ hơn làm. Hãy nhớ rằng từ ngữ bạn dùng có thể làm tổn thương người khác hoặc đôi khi bạn nói mà không nghĩ rằng sẽ làm cho ai đó buồn bã. Duy trì sự ổn định trong quan hệ vợ chồng bằng việc nghĩ về cảm xúc của người khác trước khi nói. Điều này sẽ giúp bạn tránh được những bất đồng.

Tự giải quyết xung đột

Nếu có bất đồng hãy chọn đúng lúc để tập trung giải quyết vấn đề thay vì lôi kéo bạn bè, con cái hay các thành viên khác trong gia đình vào cuộc.

Học cách tha thứ và quên đi

Tha thứ là cách tốt nhất để cho người ấy thấy rằng bạn đã bỏ qua mọi lỗi lầm. Một khi bạn đã để mọi chuyện trôi qua thì đừng đem nó quay trở lại và sử dụng như một thứ vũ khí để chì chiết chồng/vợ.

Luôn chân thật

Nói dối là cách để tránh các cuộc xung đột nhưng lại làm tổn thương tình cảm vợ chồng về lâu dài. Một cuộc hôn nhân tốt đẹp dựa trên nền tảng của sự tin tưởng lẫn nhau. Khi làm rõ mọi chuyện chính bạn sẽ cảm thấy nhẹ nhàng và người ấy sẽ thông cảm với bạn.

Nói cảm ơn

Bày tỏ sự đánh giá cao của bạn bằng cách nói “Cảm ơn”. Liệu bạn đời có giúp bạn rửa bát đĩa, đưa bọn trẻ đi học hay nấu bữa sáng đặc biệt không? Hãy học cách trân trọng hành động nhỏ này.

Tháng 12
21

Tuyết đang rơi. Bobby đang ngồi ở khoảng sân sau nhà, nó thấy lạnh hơn. Bobby không mang giày ống cao. Nó không thích, mà nó cũng chẳng có đôi nào. Chiếc áo khoác mỏng tang không đủ giữ ấm cho Bobby. Nó lạnh lắm.

Tuyết vẫn không ngừng rơi. Hơn một giờ trôi qua, nó nghĩ mãi chưa ra món quà Giáng sinh tặng mẹ. “Ôi, thật là chán. Giờ đây nếu có nghĩ ra mua gì thì mình cũng đâu có tiền mà mua.” Nó lắc đầu, mặt buồn rười rượi.

Read the rest of this entry »

Tháng 12
21

Nó rất đẹp. Phải, ngay cả một đứa luôn bị chê là thiếu óc thẩm mĩ như tôi cũng nhìn nhận rằng nó rất đẹp. Nó lại rất thông minh. Chỉ một điều, nó quá vô tâm.

Cái vô tâm đó không xấu nhưng sẽ giết dần lòng nhân ái trong lòng con người. Và, nó là một nạn nhân, để rồi nó dần mất đi những thứ vô cùng quý giá.


Read the rest of this entry »

Tháng 12
20

Một đồng tám mươi bảy xu ,đúng như vậy.Hàng ngày, cô cố gắng tiêu thật ít tiền khi đi chợ. Cô đi loanh quanh tìm mua thứ thịt và rau rẻ nhất cho bữa ăn hàng ngày,ngay cả lúc cảm thấy hết sức mệt mỏi cô vẫn cố tìm kiếm. Tiết kiệm được đồng nào hay đồng đó.

Della đếm lại số tiền ít ỏi một lần nữa.Không hề có sự nhằm lẫn,chỉ có một đồng tám mươi bảy xu ,và ngày mai sẽ là lễ giáng sinh.

Cô sẽ không thể làm gì hơn, chỉ còn cách ngồi xuống và khóc mà thôi.ở đó, trong một căn phòng nhỏ, tồi tàn, cô đang nức nở.

Della sống trong căn phòng nhỏ nghèo nàn này với chồng của cô, James Dillingham Young, ở thành phố NEW YORK.

Họ có một phòng ngủ, một phòng tắm và một nhà bếp. James Dillingham Young may mắn hơn cô vì anh ấy có việc làm. Tuy vậy đó không phải là một công việc kiếm được nhiều tiền. Tiền thuê căn phòng này chiếm gần hết lương của anh ấy. Della đã cố gắng rất nhiều để tìm một công việc nhưng vận may đã không mỉm cười với cô. Tuy nhiên, cô rất hạnh phúc khi ôm ‘Jim’, James Dillingham Young, trong tay mỗi khi anh trở về.

Della đã ngừng khóc.Cô lau khô mặt rồi đứng nhìn một chú mèo xám trên bức tường đồng màu với nó bên cạnh con đường tối ngoài cửa sổ.
Read the rest of this entry »

Tháng 12
16

Trên thảo nguyên bát ngát, Cây và Cỏ luôn ở bên nhau, đồng hành và thân thiết. Ngọn cỏ non đẹp dịu dàng như một nàng thiếu nữ đang uốn mình mềm mại với chiếc áo dài tha thướt xanh màu ngọc biếc, giản đơn và quyến rũ…

Cây cao lớn, sừng sững tựa một chàng trai lực lưỡng đang vươn những cánh tay dài chắc chắn, trải rộng tán lá khỏe mạnh ra xung quanh như bao bọc, chở che, như ôm lấy Cỏ vào lòng. Đầm ấm…

Cuộc sống cứ thế lặng lẽ trôi. Đến một ngày trời xanh hửng nắng, gió mát vi vu thổi, những áng mây trắng trôi bồng bềnh, phiêu lãng ở trên cao. Cây mơ màng, đưa mắt ngước nhìn lên phía những vì sao và nghĩ: “Đẹp quá, nơi đó phải chăng là thiên đàng?”. Cây quyết định sẽ đi đến đó, quyết định rời bỏ ngọn Cỏ, vươn cao mình lên phía những vì sao.

Read the rest of this entry »

Tháng 12
16

“6g sáng thức dậy, Dương nấu đồ ăn sáng còn anh Vũ xếp mùng. Anh rất thích uống cà phê mình pha nên sáng nào Dương cũng chuẩn bị một ly cà phê. Còn anh tận tay pha sữa rồi ép mình phải uống hết mới đi làm” – Thùy Dương (25 tuổi, Q.8, TP.HCM) tươi tắn kể chuyện về gia đình nhỏ của mình trong căn nhà nhỏ ngập tràn nắng sớm mai ngày chủ nhật.
Sẽ không có những buổi sáng với tách cà phê đầy yêu thương và ly sữa dịu dàng như thế, nếu một năm về trước cô gái có nét đẹp mỏng manh ấy không vượt qua được căn bệnh tử thần cứ ngỡ chỉ có trong phim Hàn. Và nếu không có anh, một người tưởng như chỉ tồn tại trong cổ tích…


Read the rest of this entry »